Người phụ nữ đ.ánh bại Virus Corona bằng nước chanh, paracetamol và súp gà.

Tiến sĩ Clare Gerada, 60 tuổi là bác sĩ thâm niên trong nghề. Bà bị nhi.ễm vir.us sau khi trở về Anh từ một hội nghị ở New York.

Bà đã nằm liệ.t giườ.ng suốt nhiều ngày tại ngôi nhà của mình ở Nam London, tuy nhiên giờ bà đã khỏe và kể lại câu chuyện của mình.

Bác sĩ Gerada là cựu trưởng khoa của trường y Royal College of GPs, cho biết bà đi làm ngay sau khi trở về từ New York. Lúc này các triệu chứng b.ắt đầu xuất hiện, bà bị ho khan và mệt mỏi, nhưng bà chỉ nghĩ đó là hậu quả của một chuyến bay dài.

Nhưng sau đó bà bị đa.u h.ọng, run người và sốt cao. Bà quyết định không đi làm nữa và lên mạ.ng tìm hiểu thông tin.

Rồi tôi gửi email cho 111, nhưng không ai hồi âm. Vậy là tôi đến xét nghiệm tại một ki-ốt ở bệnh viện địa phương. Tôi đoán là mình nhiễm coronavirus, vì bình thường tôi chẳng bao giờ ốm như vậy cả, và bây giờ cũng không phải thời điểm của dị.ch cú.m mùa, bà kể.

Sau khi thân nhiệt tăng lên gần 39 độ C, bệnh tình của bà b.ắ.t đầu lộ rõ. Chỉ trong vài giờ, mũi của bà đã bị loét và cổ họ.ng cũng vậy. Bà nằm ch.ập ch.ờn trên giường suốt 5 ngày do sốt cao, và chỉ dậy để đi vệ sinh.

Hai ngày đầu bà không ăn uống được gì, trong miệng rất khó chịu và bà không muốn ăn chút nào. Nhưng bà ép mình phải uống nhiều, đặc biệt là nước chanh và nước chanh đắng (bitter lemon). Bà không thể uống trà vì cổ họ.ng quá đau. Cứ cách 8 tiếng bà lại uống 2 viên pa.ra.ce.ta.mol.

Tôi gọi cho chồng mình, Simon. Anh ấy từ cơ quan về nhà và chúng tôi giữ khoảng cách. Ấy ấy ngủ trong căn phòng trống. Tôi tự cho ly tách của mình vào máy rửa bát và chúng tôi không dùng chung khăn. Kết quả là chồng tôi không lây bệnh dù chúng tôi ở trong một nhà.

Sau 5 ngày, các triệu chứng biến mất, bà chỉ cảm thấy mệt chứ không còn ho sốt nữa. Và sau đây là 3 v.ũ k.h.í giúp bà hồi phục.

Dù đã ở độ tuổi bên kia ngọn đồi, nhưng tôi không có bệnh lý nền. Tôi uống pa.ra.ce.ta.mol 3 lần mỗi ngày, mỗi lần 2 viên. Tôi cũng uống nước chanh cả ngày’. Tôi ăn súp gà giúp tôi thấy ngon miệng, bà nói.

Clare cho biết coronavirus là căn bệnh nặng nhất mà bà từng trải qua, bà so sánh nó với sự đ.a.u đ.ớn khi sinh nở. Cách đây 15 năm bà từng bị cúm và nó chỉ kéo dài nửa ngày.

Rất đ.a.u và đáng sợ. Tôi không sợ c.ế.t nhưng việc ốm yếu bện.h t.ật quả thật rất đáng sợ, bà chia sẻ.

Mãi đến khi bệnh tình của bà khá hơn thì bà mới nhận được kết quả xét nghiệm, khẳng định bà dươ.ng tí.nh với corona, điều mà bà đã đoán được ngay từ đầu.

Tới ngày thứ sáu kể từ khi trở về từ New York, bà b.ắ.t đầu ăn được các món hầm và món súp.

Rất may chồng tôi và các đồng nghiệp mà tôi đã tiếp xúc ở London đều không bị ố.m. Tôi đã có thể ra ngoài đi dạo với một chiếc khẩu trang.

Trong suốt 35 năm làm bác sĩ, tôi đã chứng kiến rất nhiều điều đáng sợ, bao gồm các ca nhiễm SARS và dịch viêm mà.ng n.ão, nhưng corona đá.ng sợ hơn h.ẳn vì nó g.ây h.ại cho nền kinh tế và khiến dân chúng mất niềm tin.

Chúng ta sợ vì không biết nó là gì. Nhưng đối với tôi, đó chỉ là 7 ngày ốm nặng, và tôi tin đây cũng là trải nghiệm của nhiều người. Những người không qua khỏi thường có nhiều bệ.nh nền, và cơ quan hô hấp bị quá tải. Vì thế chúng ta nên như.ờng gi.ường ở bệ.nh viện cho họ.

Cơ thể 60 tuổi của tôi đã xây dựng được một hàng rào ch.ố.ng lại virus này. Nó đã tập trung được các kháng thể. Nếu bạn xé.t ngh.iệm mẫu máu của tôi bây giờ, bạn sẽ thấy trong đó đầy kháng thể, giúp bảo vệ phổi, tim và thận của tôi. Giờ tôi chỉ còn loét nhẹ ở mũi và họ.ng nhưng đang lành, bà nói.

theo baomoi

Để lại một trả lời